Bất chấp trời đang mưa bão. Mới đây. Làm phiền các cô y tá. Những người bố đóng khung bức tranh con vẽ rồi treo ở chỗ làm. Đó chắc hẳn là phút giây huyền diệu nhất!” Tới những người bố giục người vợ mệt mỏi của mình đi nghỉ.
Tới những người bố ngồi nhà và xem kênh Disney Channel cùng con trong khi mẹ ra ngoài gặp bạn bè.
3 đứa con tuổi teen. Chạy ra khỏi nhà lúc 11 giờ tối để mua thêm kem cho đứa con đang bị sốt. Rán trứng. Chăm chút. Nó chỉ đề cập đến những bà mẹ.
Lội suối. Chúng ta mới có những vận động viên ngày bữa nay. Tới những người bố nôn nóng chầu chực ở bệnh viện chỉ để nghe tiếng khóc của đứa con nhỏ. Sau đó lại đứng ở đường biên bất chấp mưa bão và gió tuyết để khích lệ các con. Tôi đã làm mẹ được 17 năm và mỗi ngày tôi đều thấy biết ơn vì chồng tôi đã luôn ở bên ủng hộ và quan tâm.
Sau đó dành đến 1 tiếng bồng bế đứa con nhỏ quấy khóc vào lúc 3 giờ sáng. Tuy nhiên. Một blogger sống ở khu vực Tây Bắc Thái Bình Dương. Những người bố luôn ở bên nắm tay vợ mình.
Ăn kem trước bữa tối rồi tuyên bố với mẹ rằng 2 bố con đang tận hưởng thời thơ dại để đổi lại là ánh mắt tóe lửa của mẹ. Chỉ vì mong muốn mang đến cho con sự khởi đầu tốt đẹp trong mai sau. Đoạn video cảm ơn các bà mẹ trên chương trình Olympic khiến nhiều người bật khóc và muốn trở về nhà ôm mẹ mình.
Buổi trình diễn của con hoặc các cuộc gặp với bác sĩ. Rồi lại tỉnh giấc lúc 6 giờ sáng để đi làm. Cảm ơn rất nhiều. Chúng ta chừng như đã quên mất vai trò của những người bố. Đùa nghịch. Tới những người bố hấp tấp rời khỏi chỗ làm để kịp tới buổi họp phụ huynh. Ngồi trong phòng cấp cứu để con khâu vết thương và cố làm dịu bầu không khí bằng những câu chuyện cười. Vài nét về tác giả: Phoebe Holmes là một nhà văn.
Tới những người bố nói với vợ rằng: “Em yêu ngủ một chút đi. Chọi tuyết và bắn nước. Cũng như chương trình Olympic. Gửi tới những người bố không bao giờ nhận lại đủ những gì họ đã cho đi … Cảm ơn. Leo trèo. Khi người vợ phải chống chọi với cả những cảm xúc bị động lẫn cảm giác thèm ăn của bản thân.
Tới những người bố đã dạy con cách cắt cỏ. Hôm trước chúng tôi xem chương trình Olympic và thấy lời cảm ơn gửi tới các bà mẹ vì nhờ có họ. Những người bố chống chọi vì con mỗi ngày với mơ ước con có cuộc sống hạnh phúc nhất. … Tới những người bố cùng con chơi đấu súng. Tới những người bố dành thời kì nghiên cứu về các trường đại học kể cả khi con vẫn còn là những đứa bé.
Anh sẽ chăm con” … Tới những người bố cho phép con lăn trong bùn. Nhìn thấy những điều họ có nhẽ chưa từng thấy và phấn chấn nói với vợ mình sau đó: “Giá mà em được thấy tỉ mỉ hình ảnh con chào đời như anh nhỉ.
Đủ đầy nhất. Tới những người bố loay hoay tìm cách mặc cho con những bộ áo xống dễ thương nhưng có rõ lắm cúc mà vợ mua.
Ngọc Khanh Theo huffingtonpost Yeutretho/Seatimes. Tới những người bố từng trải qua những bữa tối đầy gà rán chỉ vì đó là món khoái khẩu của con. Đây là lời tôi muốn gửi gắm đến mọi ông bố trên đời: Tới những người bố ở bên vợ mình suốt 9 tháng 10 ngày mang thai.
Khi người vợ sẵn sàng chạy ra quán ăn vào lúc đêm hôm. Một đứa con bị khuyết tật và 2 con chó.
Lập wifi và những kỹ năng sống khác vào mỗi sáng thứ Bảy. Tới những người bố bước lên phía trước và tự nguyện huấn luyện đội bóng chỉ vì không còn ai khác làm việc đó.
Những người bố không bao giờ tự hỏi rằng vì sao đứa con bé bỏng còn chưa biết đi của mình cần một vài bốt đắt tiền mà chỉ gật gù nhất trí rằng đôi bốt trông rất đáng yêu. Tới những người bố mở món quà mà con gái tự làm và nở nụ cười hạnh phúc. Tới những người bố phải dọn những bãi nôn lúc 1 giờ sáng.
Tôi lại đọc được bài "Thư tình gửi những bà mẹ mệt mỏi” – một lá thư nhắc nhỏm chúng ta những điều các bà mẹ làm hàng ngày.
Blog “Herding Cats” của cô kể lại cuộc sống hàng ngày với chồng. Trong khi mẹ ngồi bên ngoài cười vang và chụp ảnh. Tới những người bố có những đứa con khuyết tật nhưng vẫn yêu một cách bình đẳng.
No comments:
Post a Comment