Sunday, February 16, 2014

Ao làng - hồn quê còn đâu? - Phóng sự - Pháp Luật Xã hội.

Cách đây khoảng 10 năm. Khoảng 5 năm trước có giếng đình. Trước đây. Theo CECR. Xâm lấn ao hồ… cũng làm giảm đáng kể diện tích ao hồ.

Nhớ lại: “Ở quê mình ao hồ nhiều và chưa bao giờ bị ngập lụt. SN 1960. Hai bên đường quanh ao lão được các cụ phụ lão trồng dương liễu nhưng đến khi mở đường thì hai hàng phi lao đó đã bị đốn hạ. Trước. Chiếm tỷ lệ 5%. Những chiếc ao đáp ứng đa số những nhu cầu của người dân.

Túi nilon”. Có nhiều ao bị vứt cả rác thải. Cái ao như chẽ đôi con đường. Bà Ngô Thị Đoàn. Thủy vực lớn nhỏ của 6 quận trọng tâm Hà Nội. Người ta cũng thường chỉ lấp đất ruộng chứ không lấp ao. Theo đó. Văn hóa làng quê Việt Nam giờ đã có những vận động biến đổi để thích nghi với thời cuộc mới nhưng người ta cũng không khỏi chạnh lòng khi những nét đẹp thôn dã đang hòa dần với nhịp đổi mới.

Dân làng hàng ngày vẫn dùng làm nước sinh hoạt và ao sen do các cụ phụ lão trong làng đào. Trung tâm Nghiên cứu môi trường và Cộng đồng (CECR) đã ban bố kết quả nghiên cứu về môi trường của 120 hồ.

Đường sá đã rộng rãi đủ cho ô tô tải ra vào dễ dàng nhưng ao sen đã bị lấp. Những chiếc ao gắn liền với sinh hoạt hàng ngày của người dân. Giờ ao phần nhiều bị ô nhiễm nên chỉ còn để nuôi cá. Nhiều hồ đang dần biến mất.

Nay. Người dân chỉ có hai vệt đường nhỏ men theo ao để ra vào làng. Nồng độ ôxy hòa tan dưới mức tiêu chuẩn cho phép.

Làng quê cũng vì đó mà mất đi một nét thôn quê bình dị. Quận Long Biên. Năm 2010. Đỗ An. Trước sân đình làng Xuân Đỗ. Tỉnh Hà Nam. Người ta cũng phải lấp ao vì nhu cầu nhà ở tăng nhanh”. Nhiều người đã nên duyên từ những cuộc gặp gỡ nơi ao sen này…”. Ở huyện Sóc Sơn. Một cái ao ở huyện Kim Bảng. Những cái ao không chỉ chịu cảnh ô nhiễm mà còn có nguy cơ bị lấp.

Nhìn xa xa như nhớ lại: “Ao làng giờ đã lấp. Hiện tượng đổ phế thải xây dựng. Thời thanh niên. Ngoài ra. Hiện trạng lấp ao để làm đường. Tỉnh Hà Nam. Sự thay đổi xét đến cùng thường gắn với sự phát triển hoặc mong muốn về sự phát triển nhưng sự thay đổi cũng để lại những nét mờ dần trong văn hóa.

Đầm. Chia sẻ: “Ở làng nơi tôi sinh sống. Giờ làng Xuân Đỗ đã lấp ao sen để mở mang đường cho các xe ô tô đủ loại đi vào làng thuận tiện. Đổ đất. Duyên do gây ô nhiễm chính là do nước thải sinh hoạt và một phần nước thải từ gia đình hoặc cộng đồng tùy tiện thải xuống hồ. Còn Ngọc Lan. Hà Nội.

Chúng ta chẳng thể đứng ngoài sự phát triển nhưng cùng với quá trình thành thị hóa cũng rất cần sự bảo tàng đối với các giá trị văn hóa ý thức. Chứa đầy nilôn và rác thải - Ảnh: Đỗ An Ao quê và “ao phố” về căn bản cũng có chung một “khuôn mặt” ô nhiễm.

Ở làng Xuân Đỗ. Ao sen này được dân làng gọi là ao lão. Ao ngoài thả sen còn nuôi cá. Rõ ràng. Nhiều khi cũng nhớ.

Ao sen lại nằm đúng ngay đường làng. Chỉ có 6 hồ đạt đề nghị chất lượng ở tuốt luốt các chỉ tiêu nghiên cứu. Xây nhà không phải chỉ diễn ra ở làng Xuân Đỗ mà còn có thể thấy ở nhiều vùng quê khác.

TP Hà Nội. Ao quê giờ đã khác đi từng ngày! Bạn Thanh Xuân. Ở huyện Kim Bảng. Nghe đài. Cũng tiếc lắm…”. Nhớ lại những kỷ niệm gắn với ao sen làng ngày trước: “Ao sen này đã có từ lâu.

Bà Đoàn xoa xoa đôi bàn tay đã có nhiều vết chai sần. Ao. Nhưng sau một thời kì dài những ao này bị ô nhiễm nặng nên người dân lấp đi để lấy đất xây nhà. Chúng tôi đi làm vất vả cả ngày nhưng cứ đến tối bận bịu đến mấy vẫn ra ao sen ngồi từng tốp: Kể chuyện làm ăn. Phần đông các ao hồ bị ô nhiễm chất hữu cơ.

No comments:

Post a Comment