Như lời nhắc đó
Những miền ấm áp từa tựa xót thương. Người nhé! Trong chuỗi va đập của nhịp sống tăng tả hằng ngày.
Đang tồn tại và sẽ đến. Nhắc ý trung nhân mặc ấm!. Có thể sau này trở thành đắm đuối trong biển tình. Phải tự nhủ mình buông tha quá khứ.
Đồng thời với ta hoặc giao ta trên một đoạn đường ngắn ngủi. Ta dành trọn cho người! … Lạnh về rồi. Nhớ những ngày mùa về so vai bên nhau. Biển người quá đông và tim ta chật chội.
Đang và sẽ trở nên nhân tình trong cuộc hành trình vạn dặm. Ta nghe trên phố hát khúc tình rong ruổi rêu phong. Gửi cả những dại khờ. Mặc thêm áo ấm khi Đông về. Là sự xếp đặt vô tình của mệnh. Lại ấm nồng những quan hoài thành thật. Thả trôi kỷ niệm về một khoảng trời riêng vốn ngày nay không thuộc về. Gió lạnh thổi tơi tả lòng. Sự lướt qua nhau của hai kẻ lạ mặt cũ lòng là một biến cố tình cờ.
Gửi những ai đi cùng ta. Tay tìm tay nắm lấy cố với níu chút kỷ niệm từ những tháng ngày thương xưa. Mà là miền cô đơn. Những ngày gió mưa hun hút. Những người tình chiếm cứ một khoảng trống trong tim ta. Không phải miền lạnh lẽo. Đơn thuần là khoác thêm áo. Say trong một thời nhung nhớ cũ. Dẫu vô duyên về sau nhưng cũng là một thời ta nuôi nhớ thương qua những chuỗi ngày tháng dài ngắn khác.
Tay lồng tay nhau trên phố. Thương một người ngoài. Cùng những thương xót đậm sâu ta chôn giấu trong tim… Mùa về rồi. Những phút bốc đồng nông nổi. Nhưng cũng nhờ những biến cố ngẫu nhiên ấy. Có quá nhiều cách để sưởi ấm trong những ngày lạnh. Ta cheo leo trong một miền không thể bình yên.
Nụ cười đó. Cũng có thể bàng quan cách biệt đến đắng lòng. Những ngày tê tái tim mềm. Ta trao thương thực tình cũng chỉ mong người cũ an yên với say sưa tình mới. Ta chợt nghe hanh hao mùa cũ gợi miền kỷ niệm buồn thương tang tóc. Gửi đến những người đã qua.
Người đi ra đường đừng quên mặc ấm! Những câu nhắc dù là thừa thãi. Ta khe khẽ say. Nhưng vẫn muốn nhắn nhủ tới người. Chợt ùa về cảm giác rỗng. Ta còn nhớ những đoạn mênh mang hạnh phúc. Ta vẽ trên môi. Nghe những nhịp tim thời xuân trẻ ấm nồng nhiệt huyết. Hoặc co mình trong chăn ấm và nhấm nháp một tách trà nóng tỏa khói thơm lừng. Bên cạnh ta. Chỉ biết rằng chúng ta từng có duyên hạnh ngộ.
No comments:
Post a Comment