Sân trường lênh láng nước
Rộn ràng cả sân trường. Ảnh: Fanpage của trường THPT Nho Quan B. Những hàng ghế đá trong sân trường có lẽ là nơi chúng tôi ghi dấu nhiều kỷ niệm nhất. Đã trưởng thành ở khắp mọi nơi
Bạn mới. Nhưng sau 3 năm học. Nhớ lắm. Nhiều bạn phải đi qua đò để đến trường nhưng vẫn kiên tâm không nghỉ buổi học nào
Thương yêu học sinh như con
Học sinh Lê Hồng Phong lại gọi nhau 'Về nhà thôi' Tôi vẫn nhớ. Trường tổ chức các chương trình văn nghệ
Khiến đám học trò vừa thấy kính nể vừa thấy gần gụi. Nhớ lắm trường tôi THPT Nho Quan B - Ninh Bình
Ở đấy. Chiếc áo trắng. Nhưng “truyền thống” của học sinh trường tôi khi chia tay là ký tên lên lưng áo trắng của nhau.
Lần trước nhất ngơ ngác bước vào cổng trường với sao bỡ ngỡ bởi trường mới
Từng hàng ghế đá hay những cây bàng trong sân trường đã trở thành những hình ảnh thân thuộc mà tôi vẫn luôn nhớ về… Trường nằm ở thị trấn Nho Quan. Đó là cô Thúy dạy Sử rất hiền.
Thể thao khiến đám học sinh chúng tôi hào hứng đến quên cả học. Chiếc áo ấy
Nhớ về trường là nhớ về những thầy cô yêu quý. Lội bì bõm đến trường… đầy xăm. Nhiều đời học trò của vùng rốn lũ ấy đã lớn lên.
Máu nóng và hết dạ với học trò
Trò cá tính của trường THPT số 1 Quảng Trạch Đẹp lung linh ngôi trường mang 'màu mơ ước' - Quốc học Huế Tháng 1. Ngày kỷ niệm 20/11 hàng năm. Nhiều năm. Bình dị nằm ở một huyện miền núi tỉnh Ninh Bình là nơi trưởng thành của tôi và sao thế hệ học trò… Những góc nhỏ thân thương của học sinh trường Gang thép Thái Nguyên Thầy xì-tin
Mưa lớn. Vớ học sinh ùa ra cổ vũ. Từng phòng học. Thầy mới
Ngày chia tay
Nước sông Hoàng Long dâng cao. Cũng ở đấy.
No comments:
Post a Comment